Với hơn 10 năm gắn bó cùng mảnh đất Quảng Ninh, tôi luôn trăn trở về việc làm sao để du khách không chỉ đến Hạ Long để ngắm vịnh, mà còn phải dừng chân lâu hơn để chạm vào cái hồn cốt của đất và người nơi đây. Nhìn sang mô hình phát triển tại Hà Nội, chúng ta thấy rõ một bài học lớn: Du lịch làng nghề chính là chìa khóa vàng để “giữ chân” du khách.

Tại Hà Nội, các làng nghề như gốm Bát Tràng hay lụa Vạn Phúc không chỉ là nơi sản xuất, mà đã trở thành những điểm đến mang đậm hơi thở văn hóa. Du khách không chỉ mua sản phẩm, họ mua trải nghiệm văn hóa. Họ muốn tận tay nhào nặn một sản phẩm gốm, muốn nghe nghệ nhân kể về sự kiên trì qua từng đường kim mũi chỉ. Tại Quảng Ninh, chúng ta cũng có những nét tương đồng, từ nghề gốm sứ Đông Triều đến các làng nghề truyền thống của đồng bào dân tộc thiểu số tại Bình Liêu.
Một sai lầm phổ biến là biến làng nghề thành điểm đến “tĩnh”. Để thực sự thu hút, cần áp dụng các bước sau:
Quảng Ninh đang sở hữu lợi thế lớn về du lịch di sản, nhưng du lịch làng nghề vẫn còn là mảnh đất màu mỡ chưa được khai thác đúng tầm. Để nâng tầm, chúng ta cần:
Khi du khách được trực tiếp tham gia vào các công đoạn sản xuất, sợi dây cảm xúc giữa họ và vùng đất sẽ bền chặt hơn bao giờ hết. Đó không chỉ là bán hàng, đó là bán giá trị văn hóa – thứ tài sản vô giá giúp du lịch Quảng Ninh phát triển bền vững và sâu sắc hơn.
Copyright © 2026 Bản quyền thuộc về Ẩm Thực Văn Hóa Du Lịch Quảng Ninh
Đang online: 2 | Tổng lượt truy cập: 10,340,917