Trải dài theo những cung đường uốn lượn tại xã Bằng Cả, TP Hạ Long, nơi cộng đồng người Dao Thanh Y sinh sống, có một món quà quê mộc mạc nhưng chứa đựng cả bầu trời văn hóa: Bánh đường. Không cầu kỳ về hình thức bên ngoài, nhưng mỗi chiếc bánh lại là một tác phẩm nghệ thuật kết tinh từ sản vật địa phương và đôi bàn tay khéo léo của những người phụ nữ vùng cao.
Theo lời kể của các bậc cao niên, tổ tiên người Dao Thanh Y trước đây sống sâu trong rừng thẳm. Khi hạ sơn để định cư tại các vùng đồi ven rừng như xã Bằng Cả ngày nay, họ vẫn giữ vẹn nguyên đức tin sùng bái tổ tiên và lòng tri ân nguồn cội. Bánh đường ra đời không chỉ để ăn no, mà còn là vật phẩm linh thiêng trong các lễ hội đầu xuân (tháng Giêng, tháng Hai âm lịch).
Chiếc bánh tượng trưng cho lời nguyện cầu về một năm mới mưa thuận gió hòa, mùa màng bội thu. Đối với người dân nơi đây, dâng lên tổ tiên những hạt gạo nếp trắng trong và vị ngọt lịm của mật mía chính là cách thể hiện lòng hiếu thảo chân thành nhất. Đây là món ăn kết nối giữa quá khứ và hiện tại, giữa con người và thiên nhiên hùng vĩ.
Để tạo nên hương vị đặc trưng của bánh đường, người thợ phải cực kỳ khắt khe trong khâu chọn nguyên liệu. Có ba thành phần cốt lõi không thể thay thế:
Lời khuyên từ chuyên gia: Việc sử dụng đường phên không chỉ giúp bánh có màu vàng xuộm đẹp mắt mà còn mang lại giá trị dinh dưỡng cao, hỗ trợ bổ máu và cung cấp năng lượng nhanh cho những người đi rừng, làm nương rẫy.
Nhìn qua, cách làm bánh đường có vẻ đơn giản, nhưng để bánh đạt độ 'chín' về hương vị, người làm phải nắm vững kỹ thuật điều phối nhiệt độ và độ ẩm của xôi.
Gạo nếp sau khi ngâm đủ 2-3 tiếng sẽ được đưa vào chõ đồ xôi. Bí quyết nằm ở chỗ phải gói bánh ngay khi xôi còn đang nóng hôi hổi. Nghệ nhân Trương Thị Quý (thôn 2, xã Bằng Cả) chia sẻ rằng: Nhiệt lượng từ xôi nóng chính là tác nhân duy nhất giúp đường phên tan chảy tự nhiên, thấm sâu vào từng hạt gạo mà không cần qua bất kỳ công đoạn đun nấu nào khác.
Đây là công đoạn đòi hỏi sự khéo léo nhất. Bánh được cấu tạo bởi ba lớp: một lớp xôi trải đều phía dưới, một lớp đường phên cạo mỏng ở giữa, và phủ lên trên cùng là một lớp xôi nóng khác. Người thợ sẽ nắn vuốt sao cho cơm nếp tập trung nhiều ở giữa, tạo hình dáng tương tự như chiếc bánh chưng gù.
Điểm độc đáo nhất là bánh đường không dùng bất kỳ loại dây buộc nào. Nhờ cấu trúc lá vả dày và kỹ thuật gấp mép 'khóa' lá điêu luyện, chiếc bánh vẫn kín khít, giữ trọn hơi ấm và hương vị bên trong. Điều này minh chứng cho sự tinh tế trong lối sống thuận tự nhiên của người Dao Thanh Y.
Thưởng thức bánh đường là một trải nghiệm đánh thức mọi giác quan. Khi bóc lớp lá vả, mùi thơm của nếp mới quyện cùng hương mật mía tỏa ra ngào ngạt. Hạt xôi lúc này đã chuyển sang màu vàng mật, bóng bẩy và dẻo quánh.
Vị ngọt của đường phên không gắt mà thanh tao, thấm đẫm vào từng thớ xôi, tạo nên một cảm giác ấm áp, dễ chịu. Đặc biệt, món bánh này càng để lâu càng ngon vì đường có thời gian ngấm sâu hơn, làm cho hạt gạo thêm phần đậm đà. Đây là món ăn lý tưởng để mang theo trong những chuyến đi rừng dài ngày nhờ khả năng giữ năng lượng và hương vị bền bỉ.
Bánh đường của người Dao Thanh Y tại Bằng Cả không chỉ là một món ăn đặc sản, mà còn là biểu tượng của sự gắn kết cộng đồng và lòng tôn kính tổ tiên. Giữa nhịp sống hiện đại, việc giữ gìn cách làm bánh thủ công truyền thống chính là giữ gìn linh hồn của dân tộc.
Nếu có dịp ghé thăm Quảng Ninh vào những ngày đầu xuân, đừng quên dừng chân tại xã Bằng Cả để thưởng thức miếng bánh đường nóng hổi. Đó không chỉ là thưởng thức ẩm thực, mà còn là cảm nhận hơi thở của đại ngàn và tấm lòng nồng hậu của con người nơi đây.
Copyright © 2026 Bản quyền thuộc về Ẩm Thực Văn Hóa Du Lịch Quảng Ninh
Đang online: 120 | Tổng lượt truy cập: 10,312,663